
Cuộc gọi cuối cùng trước khi hòa giải
Cuộc cãi vã giữa Nasser và em trai Fadi kéo dài suốt hai năm. Mọi chuyện bắt đầu từ một tranh chấp nhỏ về di sản, rồi lớn dần qua lời qua tiếng lại, cuối cùng trở thành sự im lặng khiến người mẹ đau lòng mỗi khi bà tụ họp các con quanh một bàn ăn và thấy một ghế trống.
Mỗi người đều tin mình là người đúng. Mỗi người đều chờ người kia xin lỗi trước. Theo thời gian, họ không còn nhớ rõ khởi đầu của cuộc tranh cãi, nhưng vẫn bám chặt vào nỗi đau như bằng chứng của lòng tự trọng.
Một đêm lạnh, điện thoại của Nasser đổ chuông. Đó là số của Fadi. Ông do dự lâu trước khi nghe máy. Giọng em trai mệt mỏi: “Mẹ đang ở bệnh viện.” Nasser không hỏi thêm gì nữa. Ông mặc quần áo và ra ngoài.
Trong hành lang trắng, hai anh em đứng cạnh nhau lần đầu tiên sau hai năm. Họ không bắt tay. Chỉ đứng chờ tin từ bác sĩ. Mẹ ổn, chỉ là một cơn bệnh nhẹ đã qua. Nhưng khi bà mở mắt và thấy hai con ở bên, bà khóc.
Bà nói: “Mẹ không muốn chết khi vẫn thấy bức tường giữa các con.”
Nasser và Fadi bước ra hành lang. Fadi nói: “Chúng ta mệt mỏi rồi Nasser.” Nasser đáp sau một lúc im lặng: “Và mẹ cũng mệt mỏi vì chúng ta.”
Lời xin lỗi không dài. Họ không nói về chi tiết, cũng không tranh luận ai sai nhiều hơn. Nasser nói: “Anh xin lỗi vì mọi lời làm em tổn thương.” Fadi đáp: “Em cũng xin lỗi vì những ngày đã khiến chúng ta xa cách.”
Sáng hôm sau, hai anh em bước vào phòng mẹ mang theo bữa sáng. Bà mỉm cười và nói: “Đây mới là nhà.” Hai anh em hiểu rằng một số mất mát không đáng để đánh đổi những người còn lại bên mình.





