
Hôn nhân không lời
Part 1 — Hôn nhân không lời | Câu chuyện Fidaa và Noor – Phần thứ nhất
Fidaa ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ quan sát con phố. Cô không chờ đợi ai, nhưng cảm thấy một phần nào đó của mình đã chậm trễ và chưa đến.
Trong phòng bên kia, Noor ngồi ở mép giường, điện thoại trong tay, khuôn mặt mệt mỏi như mọi khi. Anh hai mươi ba tuổi, nhưng hành động như đang mang trên vai một gánh nặng lớn hơn nhiều so với tuổi tác.
Fidaa nói khẽ:
“Noor… chúng ta có thể nói chuyện một chút không?”
Anh không ngẩng mắt khỏi điện thoại.
“Ngày mai nhé Fidaa, anh mệt.”
Cô mỉm cười cay đắng.
“Mỗi ngày đều là ngày mai.”
Noor thở dài, rồi nói:
“Sao em cứ thổi phồng vấn đề lên? Anh ở đây, nhà cũng ở đây, em còn thiếu gì nữa?”
Cô nhìn anh thật lâu.
Cô muốn nói: Em thiếu anh.
Nhưng cô không nói.
Cô bước vào bếp, mở điện thoại và viết một trạng thái ngắn:
“Đôi khi người ta đã kết hôn… nhưng vẫn cô đơn.”
Chưa đầy vài phút sau, cô nhận được phản hồi từ một tài khoản cô không quen lắm.
Tên anh ta là Mahab.
“Điều trong mắt em không phải mệt mỏi… mà là nỗi đau.”
Fidaa dừng lại trước tin nhắn.
Anh ta chỉ mới mười tám tuổi, nhưng trong khoảnh khắc ấy cô cảm thấy anh hiểu những gì chồng cô không hiểu.
Và từ tin nhắn đó, cánh cửa không nên mở đã bắt đầu hé ra.
**Kết thúc phần thứ nhất.**
**Liệu tin nhắn ấy chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên… hay khởi đầu của điều gì đó sẽ thay đổi mãi mãi cuộc đời Fidaa?**
**Hẹn gặp phần thứ hai sớm.**
Part 2 — Hôn nhân không lời | Câu chuyện Fidaa và Noor – Phần thứ hai
Fidaa đứng trong bếp, điện thoại trong tay, đọc tin nhắn của Mahab lần thứ hai… rồi lần thứ ba.
“Điều trong mắt em không phải mệt mỏi… mà là nỗi đau.”
Câu không dài, nhưng nó chạm đến một nơi sâu thẳm trong cô. Nơi Noor đã không chạm đến từ rất lâu.
Cô nhanh chóng tắt điện thoại, như sợ ai đó nghe thấy tiếng tim mình. Nhìn về phía phòng, Noor vẫn ngồi nguyên chỗ, mải mê với điện thoại, như chưa có gì xảy ra.
Cô chậm rãi bước đến gần anh và ngồi xuống mép giường.
Cô nói:
“Noor…”
Anh đáp mà không nhìn cô:
“Gì vậy?”
Cô im lặng giây lát, rồi hỏi:
“Anh có yêu em không?”
Noor cuối cùng cũng ngẩng mắt, như ngạc nhiên trước câu hỏi.
“Câu hỏi gì vậy? Tất nhiên là có.”
Cô mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm đến mắt.
“Vậy sao em không cảm nhận được?”
Noor thở dài khó chịu, đặt điện thoại sang một bên.
“Fidaa, anh mệt cả ngày. Công việc, trách nhiệm, chi phí… nghĩa là mỗi tối chúng ta lại phải nhắc lại cùng một vấn đề sao?”
Cô nhìn anh lặng lẽ.
Cô không muốn tiền bạc, không muốn nhà cửa, cũng không muốn câu trả lời lạnh lùng.
Cô chỉ muốn anh cảm nhận được rằng cô đang héo hắt trước mặt anh.
Cô nói nhẹ nhàng:
“Em không phải là vấn đề Noor… em là vợ anh.”
Anh không đáp.
Và sự im lặng ấy còn đau hơn bất kỳ lời nào.
Fidaa đứng dậy bước vào phòng tắm. Cô đóng cửa và tựa lưng vào đó. Cô cố gắng kìm nước mắt, nhưng thất bại.
Lúc đó, điện thoại cô lại sáng lên.
Tin nhắn từ Mahab:
“Xin lỗi nếu đã làm phiền em… nhưng anh cảm thấy em đang đau.”
Fidaa do dự rất lâu.
Cô biết trả lời là sai.
Và cô biết im lặng là đúng.
Nhưng nỗi đau đôi khi không tìm kiếm sự đúng đắn, nó chỉ tìm một người lắng nghe.
Cô viết:
“Sao anh nói vậy? Anh không biết em.”
Phản hồi đến nhanh:
“Có thể anh không biết em… nhưng anh nhận ra hình dáng của một người khi họ cô đơn ngay cả khi ở giữa đám đông.”
Fidaa dừng lại trước câu đó.
Làm sao một người không biết cô lại có thể mô tả tình cảnh của cô chính xác đến vậy?
Và làm sao người chồng sống cùng cô dưới một mái nhà lại không thấy gì?
Cô xóa tin nhắn.
Rồi đọc lại.
Rồi tắt điện thoại.
Đêm trôi qua nặng nề.
Noor ngủ nhanh, trong khi Fidaa thức trắng nhìn trần nhà. Mỗi khi cố ngủ, câu nói lại vang về trong đầu:
“Ngay cả khi ở giữa đám đông.”
Sáng hôm sau, Noor thức dậy sớm. Anh mặc đồ, lấy chìa khóa và chuẩn bị ra ngoài.
Fidaa hỏi:
“Anh không ăn sáng sao?”
Anh đáp khi mở cửa:
“Muộn rồi. Để lần khác.”
Trước khi rời đi, anh dừng lại giây lát và nói:
“Đừng quên đóng tiền điện nếu em ra ngoài.”
Rồi anh đóng cửa.
Fidaa đứng giữa nhà.
Cô bật cười ngắn đầy đau đớn.
Ngay cả khi cố gắng làm vợ, anh vẫn chỉ thấy cô là người nhớ đóng hóa đơn.
Cô ngồi lại bên cửa sổ. Cùng chỗ cũ. Cùng sự im lặng. Cùng cảm giác đang sống một cuộc đời không giống mình.
Cô cầm điện thoại, thấy tin nhắn mới từ Mahab:
“Chào buổi sáng… chúc ngày của em nhẹ nhàng hơn hôm qua.”
Cô không trả lời ngay.
Cô tự nhủ: Không.
Con đường này sai.
Sự quan tâm này nguy hiểm.
Nhưng vài phút sau cô viết:
“Chào buổi sáng.”
Chỉ hai từ.
Nhưng cô cảm thấy như đã hé mở một cánh cửa nhỏ, để không khí lạ lùng từ lâu không còn vào.
Cuộc trò chuyện bắt đầu đơn giản.
Hỏi han về ngày.
Một lời thoáng qua.
Một câu đùa nhẹ.
Rồi dần dần trở thành thói quen.
Mahab không đòi hỏi nhiều.
Anh chỉ hiện diện.
Hỏi cô:
“Em ăn chưa?”
“Buồn à?”
“Sao im lặng?”
“Muốn nói không?”
Những câu hỏi nhỏ… nhưng với Fidaa chúng rất lớn.
Buổi tối Noor về nhà.
Anh mệt mỏi như mọi khi, im lặng như mọi khi, xa cách như mọi khi.
Fidaa cố tỏ ra bình thường:
“Hôm nay anh thế nào?”
Anh đáp:
“Bình thường.”
Rồi anh cầm điện thoại và ngồi xuống.
Cô nhìn anh, rồi nhìn điện thoại đặt bên cạnh.
Có tin nhắn từ Mahab cô chưa mở.
Cô cảm thấy tội lỗi.
Và cảm thấy nhu cầu.
Đó là sự pha trộn nguy hiểm nhất mà một con người có thể trải qua.
Cô mở tin nhắn.
Mahab viết:
“Có người ở gần em… nhưng không cảm nhận được em. Có người ở xa… nhưng cảm nhận nỗi đau của em chỉ qua một lời.”
Ngón tay Fidaa run.
Cô không biết trả lời gì.
Nhưng trái tim cô đã trả lời trước.
Và đúng lúc đó, Noor đột ngột bước vào phòng.
Anh hỏi lạnh lùng:
“Em đang nói với ai?”
Fidaa cứng đờ.
Cô nhìn anh, rồi nhìn điện thoại, rồi nói nhanh:
“Không ai… em chỉ lướt điện thoại.”
Noor bước lại gần.
“Vậy sao em lại căng thẳng?”
Fidaa cảm thấy không khí trong phòng biến mất.
Cô tắt màn hình bằng tay run rẩy và cố mỉm cười.
“Em không căng thẳng.”
Noor nhìn cô thật lâu.
Lần đầu tiên sau một thời gian, anh cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi.
Nhưng anh không nói gì.
Anh quay đi và rời khỏi phòng.
Còn Fidaa, cô vẫn ngồi nguyên chỗ, nhận ra rằng cánh cửa đã mở bằng một lời… có lẽ sẽ không dễ đóng lại.
**Kết thúc phần thứ hai.**
**Liệu Noor có phát hiện bí mật của những tin nhắn? Hay Fidaa sẽ rút lui trước khi sự quan tâm trở thành sai lầm không thể quên?**
**Hẹn gặp phần thứ ba sớm.**
Part 3 — Hôn nhân không lời | Câu chuyện Fidaa và Noor – Phần thứ ba
Đêm đó Fidaa không ngủ.
Noor ở cùng phòng, rất gần cô… nhưng dường như xa hơn bao giờ hết.
Còn điện thoại của cô nằm trên bàn cạnh giường, im lặng nhưng nặng nề như đang che giấu một bí mật mà ai cũng biết.
Cô cố thuyết phục bản thân rằng mọi thứ đơn giản.
Chỉ là tin nhắn.
Những lời nói thoáng qua.
Chỉ là sự quan tâm.
Nhưng trái tim cô biết rằng khởi đầu sai lầm sẽ không giữ được sự trong trắng lâu.
Sáng hôm sau, Fidaa thức dậy vì tiếng Noor di chuyển trong phòng. Anh đang tìm thứ gì đó trong ngăn kéo, rồi đột ngột dừng lại và nhìn cô.
Anh nói với giọng lạ lùng bình tĩnh:
“Fidaa… em có gì đó thay đổi.”
Cô bối rối, nhưng cố tỏ ra bình thường.
“Thay đổi thế nào?”
Anh bước đến bàn, nhìn điện thoại cô giây lát, rồi nói:
“Anh không biết… nhưng anh cảm thấy em không còn ở bên anh.”
Cô mỉm cười nhợt nhạt.
“Em lúc nào cũng ở đây Noor.”
Anh đáp nhanh:
“Anh không nói về cơ thể em.”
Fidaa im lặng.
Đây là lần đầu tiên sau rất lâu Noor nói điều gì đó giống như cảm xúc.
Nhưng thay vì vui, cô sợ.
Vì cô biết cảm xúc của anh đến quá muộn… sau khi trái tim cô đã bắt đầu nghe thấy giọng nói khác.
Noor rời nhà mà không chào cô như mọi khi, nhưng lần này cô nhận thấy anh không đóng cửa ngay. Anh đứng ngoài căn hộ giây lát, như đang chờ cô gọi.
Cô không gọi.
Cô đóng cửa chậm rãi, rồi tựa đầu vào đó.
Cô tự nhủ:
“Phải dừng lại.”
Cô cầm điện thoại, mở cuộc trò chuyện với Mahab và viết:
“Mahab, chúng ta không nên nói chuyện nữa.”
Cô nhìn câu đó thật lâu.
Ngón tay cô đặt trên nút gửi.
Cô biết câu này có thể cứu cô.
Nhưng trước khi nhấn, tin nhắn từ anh đến:
“Hôm qua anh cảm thấy em sợ. Có chuyện gì sao?”
Fidaa nhanh chóng xóa câu của mình, như xấu hổ vì quyết định.
Cô viết:
“Không… chỉ là Noor hỏi em đang nói với ai.”
Mahab đáp ngay:
“Em nói gì?”
“Em nói không ai.”
Mahab chậm trễ một chút trước khi trả lời.
Rồi anh viết:
“Nghĩa là anh là không ai?”
Fidaa cứng đờ trước màn hình.
Cô không ngờ câu nói lại làm anh đau.
Và cô không ngờ mình lại quan tâm vì đã làm anh đau.
Cô viết:
“Em không có ý đó.”
Lần này phản hồi của anh gay gắt hơn:
“Anh biết mình sai khi nói chuyện với em… và anh biết em đã có chồng… nhưng anh không thể chịu được cảm giác chỉ là người giải khuây.”
Fidaa nhắm mắt.
Mahab còn trẻ, nhưng không ngu ngốc.
Anh cảm nhận được rằng cô đến gần khi nhà cửa làm cô đau, và xa cách khi cô sợ sự thật.
Cô viết:
“Anh không phải người giải khuây.”
Cô dừng lại sau câu đó.
Đọc lại một lần.
Rồi lần nữa.
Câu ngắn, nhưng nguy hiểm hơn tất cả những gì đã nói giữa hai người.
Và cùng lúc đó, điện thoại cô reo.
Cuộc gọi từ Noor.
Cô cảm thấy tim mình rơi xuống.
Cô trả lời với giọng bối rối:
“Alo?”
Noor nói:
“Fidaa, anh quên ví ở nhà. Anh quay lại lấy.”
Fidaa nhìn quanh nhanh chóng.
Cuộc trò chuyện đang mở.
Điện thoại trong tay.
Và sự bối rối trên mặt cô không thể che giấu.
Cô nói nhanh:
“Được.”
Cô ngắt máy, rồi xóa tin nhắn cuối cùng.
Nhưng cô không xóa toàn bộ cuộc trò chuyện.
Cô không biết tại sao.
Vài phút sau, Noor mở cửa. Anh bước vào với sự bình tĩnh bất thường. Anh không vội như đã nói. Anh vào phòng, lấy ví trên bàn, rồi nhìn Fidaa.
Cô đứng gần cửa sổ, cầm điện thoại trong tay.
Anh hỏi:
“Em đang nói với ai?”
Cô bối rối.
“Em không nói với ai.”
Anh bước lại gần.
“Mỗi khi anh vào, em đều cầm điện thoại… và mỗi khi anh hỏi, em đều căng thẳng.”
Cô cố cười.
“Noor, anh thổi phồng vấn đề lên.”
Anh nhìn cô thật lâu.
“Có thể. Và có thể lần đầu tiên anh nhìn vấn đề đúng.”
Fidaa không biết nói gì.
Noor đưa tay và nói:
“Đưa điện thoại đây.”
Khuôn mặt cô thay đổi ngay lập tức.
Giữa họ không có tiếng hét.
Nhưng căn phòng tràn ngập nỗi sợ.
Cô nói nhỏ:
“Sao vậy?”
Anh đáp:
“Vì anh đã hỏi em nhiều lần… và mỗi lần em đều trốn tránh.”
Fidaa siết chặt điện thoại vào ngực.
Chỉ hành động đó thôi đã là lời thú nhận.
Noor nhìn tay cô, rồi nhìn mắt cô.
Anh nói với giọng bình tĩnh nhưng đau đớn:
“Fidaa… có ai khác không?”
Cô không đáp.
Anh bước lại gần hơn, nhưng lần này anh không giận. Anh đang tan vỡ.
“Nói thật cho anh nghe… dù có đau.”
Đôi mắt Fidaa nhìn xuống sàn.
Tất cả lời nói biến mất.
Cô không tìm thấy lời dối trá để cứu mình, cũng không tìm thấy can đảm để thú nhận.
Và đúng lúc đó, điện thoại trong tay cô sáng lên với tin nhắn mới.
Tên hiện rõ trên màn hình:
Mahab
Và dưới tên là tin nhắn:
“Fidaa… hôm nay anh cần gặp em.”
Thời gian ngừng lại.
Noor đọc tên.
Đọc tin nhắn.
Rồi ngẩng mắt nhìn cô.
Anh không hét.
Anh không đập phá.
Chỉ mỉm cười đầy đau đớn và nói:
“Thế à?”
Fidaa cảm thấy cả ngôi nhà sụp đổ lên mình.
Cô cố nói:
“Noor… nghe em…”
Anh ngắt lời với giọng trầm:
“Các người nói chuyện bao lâu rồi?”
Cô không đáp.
Anh hỏi lại, lần này giọng nặng hơn:
“Đã bao lâu?”
Cô nói khó khăn:
“Không phải như anh nghĩ…”
Noor cười cay đắng.
“Câu đó lúc nào cũng xuất hiện khi sự hiểu biết là đúng.”
Fidaa ngồi xuống mép giường, nước mắt bắt đầu rơi.
“Em từng cô đơn Noor… em từng cố nói chuyện với anh, nhưng anh không nghe.”
Anh bước lại gần, đôi mắt đầy giận dữ và đau đớn.
“Em từng cô đơn? Còn anh thì sao? Một người lạ?”
Cô nói:
“Anh có mặt… nhưng không phải cho em.”
Noor im lặng.
Câu nói gay gắt, nhưng nó chạm đúng nơi anh biết rõ.
Thực tế anh đã ở xa.
Anh trốn tránh lời nói, cảm xúc, mọi thứ cần sự ấm áp.
Nhưng điều đó không làm những gì anh thấy dễ dàng hơn.
Anh nói chậm:
“Sự thiếu sót của anh không mở cửa cho ai chen vào giữa chúng ta.”
Fidaa nức nở.
“Em biết.”
Noor hít sâu, rồi nói:
“Trả lời anh ta.”
Fidaa ngẩng đầu sợ hãi.
“Gì?”
Anh nói:
“Trả lời anh ta. Nói với anh ta rằng em sẽ đến gặp.”
Cô cứng đờ.
“Noor, đừng…”
Anh ngắt lời:
“Anh muốn biết mọi thứ đã đi đến đâu.”
Fidaa nhìn điện thoại, tay run.
Cô cảm thấy mỗi lần chạm màn hình sẽ đưa cô đến điểm không thể quay lại.
Còn Noor đứng trước mặt cô chờ đợi.
Anh không chỉ muốn sự thật.
Anh muốn xem liệu vợ mình còn chọn anh… hay trái tim cô đã rời đi từ lâu.
Fidaa mở cuộc trò chuyện.
Cô viết chậm:
“Anh muốn gặp nhau ở đâu?”
Phản hồi đến sau vài giây:
“Cùng chỗ anh đã nói… lúc bảy giờ.”
Noor đọc tin nhắn, rồi lấy chìa khóa trên bàn.
Fidaa hỏi sợ hãi:
“Anh đi đâu?”
Anh nhìn cô không chớp mắt.
“Đến cùng chỗ đó.”
Rồi anh bước ra, để cửa mở sau lưng.
Fidaa đứng giữa nhà, điện thoại trong tay, tin nhắn trước mắt.
Lần đầu tiên, cô hiểu rằng sự quan tâm cô từng nghĩ là cứu cánh… có thể trở thành lý do mất tất cả.
**Kết thúc phần thứ ba.**
**Liệu Noor có đối mặt với Mahab? Và liệu Fidaa có đuổi theo anh trước khi nghi ngờ trở thành scandal?**
**Hẹn gặp phần thứ tư sớm.**
Part 4 — Hôn nhân không lời | Câu chuyện Fidaa và Noor – Phần thứ tư
Fidaa không biết mình đã rời nhà như thế nào.
Đôi chân cô di chuyển nhanh, tim cô chạy trước đến nơi Noor đã đến. Cô không nghĩ về diện mạo, cũng không nghĩ về cánh cửa anh để ngỏ, hay điện thoại vẫn trong tay như bằng chứng nhỏ của sự đổ nát lớn.
Tất cả những gì cô nghĩ là một câu:
“Đến cùng chỗ đó.”
Noor không phải người nói nhiều, nhưng cô nhận ra từ giọng anh rằng điều gì đó trong anh đã vỡ. Anh không chỉ đi để hỏi. Anh đi để đối mặt với mọi thứ cô từng cố trốn tránh.
Cô gọi cho anh một lần.
Anh không nghe.
Cô gọi lần hai.
Anh ngắt máy.
Cô cảm thấy không khí siết chặt quanh mình.
Cô viết tin nhắn nhanh:
“Noor, em xin anh hãy chờ em. Đừng đi một mình.”
Không có dấu đã đọc.
Ở phía bên kia thành phố, Mahab đứng gần lối vào quán cà phê yên tĩnh, quan sát đường với vẻ lo lắng. Anh không biết Noor đang đến. Anh nghĩ Fidaa sẽ đến một mình, và có lẽ cuối cùng cô sẽ nói với anh sự thật anh đang chờ.
Anh cầm điện thoại, mở và đóng cuộc trò chuyện mỗi phút.
Anh viết cho cô:
“Em đến chưa?”
Cô không trả lời.
Anh viết lần nữa:
“Fidaa, anh đang chờ em.”
Rồi anh ngẩng mắt, thấy một người đàn ông bước đến với những bước chậm.
Đó là Noor.
Mahab đứng yên chỗ. Anh không cần hỏi người đó là ai. Nét mặt, ánh mắt, cách im lặng… tất cả đã nói lên sự thật.
Noor bước lại gần đến khi đứng ngay trước mặt anh.
Anh nói bình tĩnh:
“Anh là Mahab?”
Mahab nuốt nước bọt, rồi nói:
“Đúng vậy.”
Noor nhìn anh thật lâu. Anh từng nghĩ sẽ gặp một chàng trai khác, mạnh mẽ hơn, nguy hiểm hơn, lớn tuổi hơn. Nhưng trước mặt anh là một chàng trai trẻ, tuổi tác vẫn rõ trong đôi mắt, một chàng trai không giống kẻ thù hoàn toàn… nhưng đủ để lay chuyển ngôi nhà anh.
Noor nói:
“Anh biết tôi là ai?”
Mahab cúi mắt giây lát, rồi ngẩng lên.
“Chồng của Fidaa.”
Noor mỉm cười ngắn đầy đau đớn.
“Nghĩa là anh đã biết.”
Mahab im lặng.
Noor nói với giọng nặng hơn:
“Anh biết cô ấy đã có chồng, vậy mà vẫn tiếp tục?”
Mahab cố tỏ ra vững vàng, nhưng anh đang bối rối.
“Anh không định phá hoại một gia đình.”
Noor bước lại gần.
“Nhưng anh đã bước vào.”
Mahab đáp nhanh:
“Anh không tự mình bước vào. Cô ấy đang đau.”
Khuôn mặt Noor thay đổi.
Câu nói như mũi tên. Không phải vì nó sai, mà vì nó mang một phần sự thật mà anh sợ thừa nhận.
Noor nói:
“Nỗi đau của cô ấy là giữa anh và cô ấy. Không phải giữa anh và cô ấy.”
Mahab nói nhỏ:
“Nhưng cô ấy nói chuyện với anh vì cô ấy không tìm thấy anh.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm.
Noor không hét. Anh không động tay. Anh không làm điều gì Mahab từng tưởng tượng. Chỉ đứng trước mặt anh, nhìn anh với đôi mắt đầy giận dữ và thất vọng.
Noor nói:
“Anh mười tám tuổi. Có thể anh chưa hiểu nhà cửa nghĩa là gì, vợ nghĩa là gì, và niềm tin khi vỡ ra nghĩa là gì.”
Mahab đáp, giọng bắt đầu run:
“Có thể còn trẻ… nhưng anh hiểu khi một người nói mà không ai lắng nghe nghĩa là gì.”
Đúng lúc đó Fidaa đến.
Cô đứng cách họ vài bước, thở hổn hển vì sợ hãi. Cô thấy Noor đứng trước Mahab, thấy Mahab cố che giấu sự bối rối, và hiểu rằng khoảnh khắc cô từng trốn tránh đã đến.
Cô nói với giọng vỡ òa:
“Noor…”
Noor quay lại nhìn cô chậm rãi.
Trong mắt anh không chỉ có giận dữ. Có điều gì đó khó khăn hơn: sự thất vọng.
Anh hỏi:
“Sao em đến đây?”
Fidaa bước lại gần.
“Vì em không muốn mọi thứ trở nên lớn hơn.”
Noor cười cay đắng.
“Mọi thứ đã lớn từ tin nhắn đầu tiên em giấu.”
Đôi mắt Fidaa nhìn xuống sàn.
Mahab nói nhẹ nhàng:
“Fidaa, anh không muốn…”
Noor ngắt lời nhanh:
“Anh im lặng đi.”
Mahab bối rối, nhưng Fidaa giơ tay và nói:
“Không, Noor. Để em nói.”
Noor nhìn cô, chờ đợi.
Fidaa hít sâu.
Cô biết mọi lời dối trá lúc này sẽ phá vỡ những gì còn lại.
Cô nói:
“Em sai. Từ phản hồi đầu tiên, từ tin nhắn đầu tiên, từ lần đầu tiên em cảm thấy sự quan tâm của anh ấy bù đắp cho sự vắng mặt của anh.”
Khuôn mặt Noor cứng đờ.
Cô tiếp tục với giọng run:
“Nhưng em thề chưa bao giờ đi xa hơn lời nói. Em biết lời nói thôi cũng là sự phản bội khi bị che giấu, và em biết em đã phá vỡ niềm tin của anh.”
Noor không đáp.
Cô nói khi lau nước mắt:
“Em từng cố nói với anh rằng em cô đơn. Mỗi lần anh đều nói ngày mai. Mỗi lần anh làm em cảm thấy mình đòi hỏi quá nhiều. Và em yếu đuối… thay vì hét vào mặt anh, em nói chuyện với người khác.”
Noor nhìn cô, rồi nói:
“Nghĩa là anh là nguyên nhân?”
Fidaa lắc đầu nhanh.
“Không. Anh đã thiếu sót, nhưng em là người mở cửa. Và em là người sai.”
Đây là lần đầu tiên cô nói rõ ràng như vậy.
Mahab nhìn cô như không ngờ cô thừa nhận theo cách này. Anh từng nghĩ cô sẽ bảo vệ anh, hoặc chọn anh, hoặc ít nhất đặt anh ở vị trí khác.
Nhưng Fidaa không nhìn anh.
Cô chỉ nhìn Noor.
Mahab nói nhỏ:
“Fidaa… còn chúng ta?”
Cô cuối cùng quay sang nhìn anh.
Đôi mắt cô đầy nước mắt, nhưng rõ ràng hơn trước.
Cô nói:
“Không có chúng ta Mahab.”
Mahab im lặng.
Câu nói rơi xuống anh với sự gay gắt.
Tất cả tin nhắn, tất cả sự quan tâm, tất cả những đêm anh cảm thấy mình quan trọng… kết thúc bằng một từ.
Anh hỏi:
“Nghĩa là anh là gì?”
Fidaa nhắm mắt.
“Anh là sai lầm. Và sai lầm đã làm tất cả chúng ta đau.”
Mahab nhìn Noor, rồi nhìn Fidaa, và lần đầu tiên cảm thấy câu chuyện anh bước vào lớn hơn tuổi anh rất nhiều.
Anh nói với giọng vỡ:
“Anh đã yêu em.”
Fidaa đáp với giọng đau đớn bình tĩnh:
“Có thể anh đã gắn bó với hình ảnh một người phụ nữ tan vỡ… chứ không phải cuộc sống thực của em.”
Noor vẫn im lặng.
Chiến thắng không dễ dàng. Anh không cảm thấy mình thắng được gì. Anh đứng giữa vợ mình đã thú nhận, và chàng trai trẻ đã vượt ranh giới ngôi nhà anh, và trái tim anh không biết nên giận hơn hay tan vỡ.
Noor cuối cùng nói:
“Xóa số anh ta.”
Fidaa nhìn điện thoại.
Lần này cô không do dự.
Cô mở cuộc trò chuyện, xóa nó, rồi chặn số trước mặt anh.
Mahab thấy vậy, quay mặt đi.
Đây còn đau hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào.
Noor nói:
“Không phải vì anh. Vì em. Nếu em muốn trở lại với chính mình, cánh cửa sai lầm đầu tiên phải đóng lại.”
Rồi anh quay đi và bước đi.
Fidaa chạy theo.
“Noor… chờ em.”
Anh không dừng lại.
Cô nói to hơn:
“Em muốn sửa chữa.”
Noor dừng lại, nhưng không quay lại.
Anh nói:
“Sửa chữa cái gì Fidaa? Niềm tin khi vỡ ra không để lại tiếng nói… chỉ để lại khoảng trống.”
Cô chậm rãi bước lại gần.
“Em biết. Nhưng hãy để em cố gắng.”
Anh cuối cùng quay lại nhìn cô.
Khuôn mặt anh bình tĩnh, nhưng đôi mắt anh nói tất cả những gì anh không thể nói.
“Anh không biết liệu mình có thể nhìn em như trước nữa.”
Fidaa khóc thầm.
Cô nói:
“Em cũng không thể nhìn chính mình như trước.”
Còn Mahab, anh vẫn đứng nguyên chỗ, nhìn hai người từ xa. Và lần đầu tiên, anh cảm thấy mình không phải là nhân vật chính trong câu chuyện tình yêu, mà chỉ là một trang đau đớn trong câu chuyện của một ngôi nhà đang sụp đổ trong im lặng.
Noor quay lại xe mà không mở cửa cho Fidaa như trước đây.
Fidaa đứng bên cạnh anh, chờ đợi một lời.
Noor nói mà không nhìn cô:
“Em về nhà đi. Một mình.”
Giọng cô run:
“Còn anh?”
Anh nói:
“Anh cần ở xa một chút… trước khi quyết định liệu mình có thể quay lại.”
Rồi anh lên xe và rời đi.
Fidaa ở lại trên vỉa hè, điện thoại trong tay, và đêm dài lạnh lẽo bao quanh.
Đúng lúc đó một tin nhắn từ số lạ đến.
Cô mở bằng tay run rẩy.
Từ Mahab:
“Anh xin lỗi… nhưng câu chuyện chưa kết thúc với anh.”
Fidaa ngẩng đầu sợ hãi.
Và ở nơi xa, Noor đang lái xe trong im lặng, không biết rằng cánh cửa anh nghĩ đã đóng… có lẽ chưa đóng.
**Kết thúc phần thứ tư.**
**Liệu Mahab có thực sự rời đi? Và liệu Noor có cho Fidaa cơ hội cuối cùng… hay tin nhắn mới sẽ khiến mọi thứ bùng nổ trở lại?**
**Hẹn gặp phần thứ năm sớm.**





