Sponsored
Menu
Những Lá Thư Chưa Gửi

Những Lá Thư Chưa Gửi

679 words 4 min read 378 reads Jun 27, 2026 2 Parts
Sau nhiều năm kiên trì, Lôi đã viết một bức thư cho mẹ mình, nhưng anh không có đủ dũng cảm để gửi nó cho đến khi suýt mất mẹ.

Part 1 — Lá Thư Chưa Gửi: Mẹ Ơi, Hãy Tha Thứ Cho Con

Lôi đã viết bức thư ba lần, và mỗi lần anh đều xóa nó trước khi nhấn gửi. Những từ ngữ không khó, nhưng lời xin lỗi nặng hơn cả lòng kiêu hãnh của anh.

"Mẹ ơi, hãy tha thứ cho con, con đã nghĩ rằng con đã đủ lớn để không cần đến nỗi lo lắng của mẹ nữa."

Anh đọc câu đó với giọng trầm và cảm thấy có gì đó đè nặng lên ngực mình. Anh nhớ lại mỗi cuộc gọi mà anh kết thúc nhanh chóng, mỗi lần mẹ nói "hãy chú ý đến bản thân" và anh trả lời với vẻ chán nản, mỗi lần thăm viếng bị hoãn vì anh bận rộn với những việc giờ đây trở nên tầm thường.

Khi mẹ anh nhập viện, anh nhận ra rằng con người có thể chậm trễ rất nhiều trong việc nói những lời đơn giản nhất. Anh ngồi bên giường mẹ, khi bà đang ngủ, và mở bức thư lần nữa. Lần này anh không xóa nó. Nhưng anh cũng không gửi nó. Anh đọc cho bà nghe với giọng nhỏ nhẹ.

Anh nói với bà rằng anh đã từng tàn nhẫn, và anh đã sai lầm khi nghĩ rằng tình yêu của mẹ là điều đương nhiên không cần cảm ơn. Anh nói anh nhớ món ăn của bà, lời cầu nguyện của bà, giọng bà khi gọi tên đầy đủ của anh khi bà giận.

Mẹ anh từ từ mở mắt. Bà chưa nghe hết bức thư, nhưng bà đã nghe câu cuối: "Con xin lỗi." Bà mỉm cười khó khăn và nói: "Mẹ tha thứ trước khi con trai xin lỗi."

Lôi khóc như chưa từng khóc từ thời thơ ấu. Và ngày hôm sau, khi mẹ xuất viện, anh không gửi bức thư. Anh in nó ra và đặt vào tay bà. Bà nói khi đọc nó: "Để nó ở đây với mẹ, để mỗi khi con làm mẹ buồn, mẹ nhớ con qua nó."

Họ cười cùng nhau. Và bức thư chưa gửi đó là điều đẹp nhất đã đến.

Part 2 — Lá Thư Từ Cha Gửi Con Gái Vào Ngày Cưới

Masa không khóc khi mặc váy cưới. Cô cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, như mọi người đã yêu cầu kể từ khi cha cô qua đời. Nhưng khi anh trai cô bước vào phòng và đặt một phong bì trắng vào tay cô, cô run lên.

Anh trai nói: "Bố đã viết nó cho con trước khi bố yếu nhiều. Bố bảo đưa cho con vào ngày vui của con."

Masa mở phong bì chậm rãi. Chữ viết của cha vẫn rõ ràng dù đã nhiều năm: "Con gái Masa của bố, bố biết rằng bố có thể không nắm tay con trong ngày này, nhưng bố muốn con biết rằng trái tim bố ở bên con."

Cô ngồi xuống ghế và bắt đầu đọc. Cha viết rằng ông tự hào về cô, và ông không lo lắng cho cô trước cuộc sống vì cô mang trái tim tốt lành và lý trí biết đường đi. Ông dặn cô đừng để tình yêu xóa nhòa bản thân mình, và đừng để nỗi sợ ngăn cản niềm vui.

Sau đó ông viết: "Nếu hôm nay con khóc, đừng khóc vì bố vắng mặt. Khóc một chút vì chúng ta đã yêu thương nhau đủ nhiều để sự vắng mặt trở nên đau đớn."

Masa không thể đọc tiếp mà không rơi nước mắt. Mẹ cô bước vào và ôm lấy cô. Không ai nói: đừng khóc. Nước mắt trong khoảnh khắc đó là một phần của niềm vui.

Khi bước ra sảnh, cô cầm bức thư dưới bó hoa. Cha cô không đi bên cạnh, nhưng cô cảm nhận được ông trong từng bước chân. Và khi đến chỗ chú rể, cô thì thầm với chính mình: "Con không bắt đầu cuộc sống mà không có bố, con mang bố theo mình."

Cuối buổi lễ, cô đặt bức thư vào một chiếc hộp nhỏ. Cô biết rằng mình sẽ đọc nó mỗi khi cần nghe lại giọng cha.

Sponsored
Đăng nhập vào tài khoản của bạn hoặc tạo tài khoản mới
Quên mật khẩu?

Nhập địa chỉ email của bạn và chúng tôi sẽ gửi cho bạn liên kết đặt lại mật khẩu.

← Quay lại đăng nhập