Sponsored
Menu
Tôi không còn trách móc: Phần một

Tôi không còn trách móc: Phần một

585 words 3 min read 260 reads Jun 28, 2026
Đêm đó, tôi ngồi trước gương.
Tôi không trang điểm cho ai cả.
Tôi chỉ nhìn chính mình.

Tôi hỏi hình ảnh của mình:
"Liệu tôi đã không còn xinh đẹp nữa? Hay là anh ấy không còn nhìn thấy tôi?"

Tôi đặt tay lên ...

Điều khiến tôi đau nhất không phải là anh ấy đã thay đổi…
Mà là tôi bắt đầu quen với sự vắng mặt của anh ấy ngay khi anh ấy đang ngồi trước mặt.

Tôi là vợ anh ấy.
Người phụ nữ từng mong chờ giọng nói của anh ấy trước cả bước chân, ghi nhớ mùi hương trên áo anh ấy trước khi cởi ra, và nhận biết từ tiếng chìa khóa ở cửa xem anh ấy mệt mỏi, nhớ nhung hay giận dữ.

Nhưng theo thời gian… anh ấy bước vào nhà như bước vào khách sạn.
Hỏi về đồ ăn, về quần áo giặt, về các con, về mọi thứ… ngoại trừ tôi.

Tôi mặc những bộ đẹp nhất, không chỉ để quyến rũ anh ấy, mà để thầm nói với anh ấy:
"Em đây… em vẫn là vợ anh."

Nhưng anh ấy đi ngang qua tôi như một người đàn ông đi qua bức tường cũ đã quen thuộc.

Ban đầu tôi khóc.
Sau đó tôi trách móc.
Rồi tôi giận dữ.
Cuối cùng tôi đến giai đoạn khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng sợ nếu hiểu được…

Sự im lặng.

Người phụ nữ khi im lặng không phải là ổn.
Cô ấy đã nói hết mọi thứ bên trong, nhưng không tìm được ai lắng nghe.

Đêm đó, tôi ngồi trước gương.
Tôi không trang điểm cho ai cả.
Tôi chỉ nhìn chính mình.

Tôi hỏi hình ảnh của mình:
"Liệu tôi đã không còn xinh đẹp nữa? Hay là anh ấy không còn nhìn thấy tôi?"

Tôi đặt tay lên tóc, rồi mỉm một nụ cười nhỏ đầy đau đớn.
Tôi biết mình chưa tắt ngọn lửa… chỉ là không còn ai thắp sáng cho tôi.

Và đột nhiên, điện thoại tôi sáng lên với một tin nhắn từ một số cũ mà tôi không còn mong đợi.

Tin nhắn rất ngắn:

"Một người phụ nữ như em không nên buồn như thế này."

Tay tôi cứng đờ.
Tôi đọc câu đó một lần… rồi hai lần… rồi cảm nhận một điều mà tôi chưa từng cảm thấy trong nhiều năm.

Không phải sự phản bội.
Không phải tình yêu.
Mà là một cảm giác nguy hiểm tên là:
Có một người đàn ông vẫn còn để ý đến tôi.

Tôi tắt điện thoại nhanh khi chồng bước vào phòng.

Anh ấy nhìn tôi không chút quan tâm và nói:
"Vẫn còn thức?"

Tôi trả lời bình tĩnh:
"Ừ."

Anh ấy không hỏi tại sao.
Anh ấy không hỏi tôi đang nói chuyện với ai.
Anh ấy thậm chí không nhận ra sự bối rối của tôi.

Và lúc đó tôi hiểu ra sự thật khiến tôi đau hơn cả tin nhắn:

Anh ấy không sợ mất tôi…
Vì anh ấy tin rằng tôi sẽ ở lại mãi mãi.

Nhưng đêm đó…
Là đêm đầu tiên tôi cảm nhận bên trong mình một người phụ nữ đang thức tỉnh trở lại.

Và tôi không biết đó là sự cứu rỗi…
Hay khởi đầu của sự sa ngã.

Liệu sự im lặng của người vợ có nguy hiểm hơn cơn giận của cô ấy?
Và liệu tin nhắn khiến cô ấy sống lại có phải là khởi đầu của sự phản bội… hay là tiếng kêu của một người phụ nữ không tìm được ai lắng nghe?

Hãy viết suy nghĩ của bạn…
Và tiếp tục phần hai 👇
"Tin nhắn thứ hai mà cô ấy không thể xóa."

Sponsored
Đăng nhập vào tài khoản của bạn hoặc tạo tài khoản mới
Quên mật khẩu?

Nhập địa chỉ email của bạn và chúng tôi sẽ gửi cho bạn liên kết đặt lại mật khẩu.

← Quay lại đăng nhập